Xã hội công bằng

Bạn có đang thấy bản thân mình bất công và luôn đòi sự công bằng từ xã hội?

Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”

Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.

Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là D! Không ai vui cả.

Đến bài cuối cùng, tất cả đều trượt, và ai cũng ngỡ ngàng.

Cuối cùng ông tổng kết: “Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa nhân dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất, đó chính là khởi đầu của kết thúc cho mọi xã hội !”

Từ câu chuyện trên, chúng ta có thể thấy được rằng, xã hội thật sự không thể phát triển bởi sự công bằng và bình đẳng một cách hoàn mỹ. Ai làm, người đó xứng đáng được hưởng thành quả của riêng họ.

Xã hội không thể phát triển nếu mọi người đều đòi sự công bằng từ những thành quả như nhau nhưng quá trình lao động lại không giống nhau. Vậy nên, nếu bạn muốn giàu, hãy giàu từ chính đôi tay của mình mà không phải là mồ hôi của kẻ khác.