Câu chuyện ý nghĩa

Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”. Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng. Thầy nói: “Con hãy làm cách khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta”

Thư sinh mang theo bài toán của thầy giáo về nhà. Hắn nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lí.

Thư sinh giải hết 3 ngày mà không tìm ra đáp án, bèn đến gõ cửa nhà phu tử một lần nữa. Hắn nói : “Thưa thầy, con thật không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả”

Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó lại dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn mỉm cười: “Con xem, chẳng phải là đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?”

Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên xuất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con”

————–

Trong cuộc sống, thứ luôn che mờ khả năng của chúng ta lại chính là lòng ghen tị và sự đố kị bởi thành công của người khác. Nhưng chúng ta lại không biết rằng, trông chờ vào thất bại và kém cỏi của kẻ khác để vượt lên trên là điều vô lý đến thế nào.

Nếu ví kinh doanh là những chặng đường đua Marathon dài, chỉ cần bạn học đòi như chú thỏ, tự mãn với kết quả của bản thân mà không chăm chỉ tạo khoảng cách với đối thủ, sớm muộn cũng sẽ bị những chú rùa phía sau vượt lên. Do vậy, thay vì hy vọng đối thủ tự thất bại, tự gục ngã, chi bằng chính mình hãy đứng dậy và không ngừng tiến tới.

Đó cũng chính là cách tốt nhất để tạo khoảng cách hoặc rút ngắn khoảng cách với đối thủ cạnh tranh vậy.