Bạn có bị gắn mác “ích kỷ”

Đầu tuần Appay xin chia sẻ cho các bạn đọc một vài dòng hay từ Vlogger Giang Ơi nổi tiếng trong giới trẻ hiện nay. Đây chính là điều mà cô nghĩ mỗi khi cô nói với các bạn rằng phải sống cho mình trước khi cố gắng làm người khác vui, bất kể đó là cha mẹ, con cái, vợ chồng hay anh em của bạn.

Ở Việt Nam những người như Giang (du học sinh nước ngoài trở về Việt Nam sinh sống và lập nghiệp) thường bị gọi là “ích kỷ“, là “tây quá, là “không còn truyền thống nữa rồi“. Nhưng bạn sẽ làm cho người khác vui như thế nào khi chính tâm hồn bạn vẫn là những mảnh rời rạc?

Ích kỷ là chỉ vơ lợi ích về mình mà làm tổn thương người khác. Còn việc sống cuộc sống của mình, là chính con người mình, yêu người mình thực sự yêu, làm công việc mình thích thì ích kỷ ở chỗ nào? Chỉ khi bản thân bạn hạnh phúc, bạn mới có thể quay lại giúp đỡ và làm cho người thân của bạn vui.

Lối sống phương Đông có cái phong tục rất đẹp là gia đình thường kết nối rất chặt chẽ và đùm bọc, che chở nhau. Nhưng sự đùm bọc dễ bị đi quá giới hạn trở thành sự can thiệp quá sâu vào cuộc sống của người khác và ngược lại, nỗi sợ lời nói của người khác về mình.

Nếu bạn tìm lại trong đầu một chút thôi, chắc chắn bạn có quen biết ít nhất là 1 người mẹ “hy sinh toàn bộ sự nghiệp, cuộc sống, niềm vui cho con cái”. Bởi vậy đứa con ấy không bao giờ được “cãi” mẹ, không bao giờ được chọn nghề trái ý mẹ, không bao giờ được đi đến các vùng đất khác để ở nhà với mẹ.

Vì toàn bộ hạnh phúc đời mẹ đã trở thành kỳ vọng mà đứa con bị ép buộc phải chịu. Cuối cùng là mẹ khổ vì không kiểm soát được con theo ý muốn, còn con khổ vì không được sống cuộc đời duy nhất của mình.

Cái vô lý nhất của những gia đình/ khu nhà/ tổ chức xã hội đã quen với kiểu sống can thiệp quá sâu vào đời nhau là những điều quan trọng cần phải tự chịu trách nhiệm cho mình thì không làm, trong khi những thứ vặt vãnh như phong cách ăn mặc, tóc ngắn tóc dài, sở thích cá nhân của người khác thì dành rất nhiều thời gian để tọc mạch nhau.

Vì Giang đã và đang được sống cuộc sống của mình, tâm trí cô được đặt ở một nơi tuyệt vời. Cô không đổ lỗi cho ba mẹ, không ghen tuông với chồng, không kỳ vọng bạn bè phải dành hết sự chú ý cho mình, và chắc chắn là sẽ không đặt hạnh phúc đời mình lên vai đứa con. Khi cô sinh con ra, cô trao cho nó một cuộc đời và nó sẽ được toàn quyền sống cuộc đời đó.

Vài dòng gửi đến các bạn vào cuối ngày thứ Hai. Đầu tuần không chỉ là bắt đầu cho cả sớ công việc, đôi khi cũng là lúc thích hợp để suy nghĩ về những chuyện không tên. Chúc các bạn một tuần tràn đầy năng lượng!